Kiếm Tiền

Tiền để làm gì?

pi network

Tuần này do Quốc hội Việt Nam đang họp nên trên mặt báo sở hữu khá nhiều từ như “tham nhũng”, “lãng phí”, hay “trục lợi”.

nhịn nhường như mấy từ này chỉ xoay quanh một tham vọng vô tận, là kiếm tiền cho bản thân.

Trong lúc đó, tôi đã phụ việc ở quán hủ tiếu của láng giềng được mấy ngày. Lý do là viên chức của họ sở hữu chút việc bận. Tất nhiên là tôi ko lấy tiền, chỉ thuần tuý do tôi vui vì được giúp bạn mình.

Làm ở đó khá vui và rất tốt cho việc học tiếng Việt. Tuy nhiên, cũng sở hữu đôi vấn đề vì sở hữu vẻ như “thằng Tây bưng hủ tiếu” đã trở thành câu chuyện được bàn tán nhiều. Một số khách hàng hay nói chuyện với nhau về tôi trong lúc tôi đang ở ngay kế bên. Họ nghĩ thằng bồi bàn da trắng đó ko hiểu được tiếng Việt. Tôi sở hữu cảm tưởng như mình là con khỉ cuối cùng trong sở thú.

“Sao ông Tây lại làm ở đây vậy? Ổng ko dạy tiếng Anh nữa hả?”

“Trời ơi! Đẹp trai quá!”

“Lương phục vụ Tây bao nhiêu thế? Vậy giá hủ tiếu sở hữu tăng ko?

Vào lúc đó tôi mới trông thấy, hầu hết những công việc tôi đã làm trong hơn một năm nay đều miễn phí. Và nó ko phải là một ý thức phổ biến lắm so với gánh nặng “cơm áo gạo tiền” ở đây.

Hơn một năm trước tôi mở lớp dạy học trước tiên. Tôi quyết định dạy miễn phí vì muốn sở hữu trải nghiệm dạy lớp ngữ pháp. Điều kiện để được đăng ký là mỗi học viên phải viết thư xin phép tham gia lớp học và gửi cho tôi, cho tới hạn chót tổng số thư tôi nhận được là sắp năm mươi lá.

Sau hai tháng lớp này kết thúc, tôi lại mở một lớp khác dạy tiếng Anh cho người mới khởi đầu. Đây là tâm huyết của tôi từ lúc nghe một số học viên bảo rằng họ rất muốn học tiếng Anh nhưng lại ko sở hữu điều kiện. sở hữu lần một người nào đó còn gọi tôi nói: “Thầy Jesse ơi! Tôi muốn học tiếng Anh lắm, nhưng lại ko sở hữu tiền”.

Tôi ko thể nào từ chối những yêu cầu như thế được. Tôi bảo cậu ta: “Em cứ tới học đi. ko tiền gì hết”.

Về sau, số học viên dần dần tăng lên; chàng trai thường hay chạy Grab cho tôi, chú bán cà phê muốn học tiếng Anh để thay đổi cuộc sống,… Chỉ cần sở hữu say mê tôi đều mời đi học.

Mấy tháng sau tôi cho đóng lớp đó để mở lớp mới. Ngoài ra tôi vẫn tiếp tục ủng hộ những học viên cũ. Học viên chạy xe ôm bị cướp xe, tôi cho luôn xe của mình để em đó sở hữu thể tiếp tục đi làm và kiếm tiền. Tôi phụ việc ở quán cà phê của chú học viên – cũng là láng giềng của tôi. Tôi chọn quay phim ở đó, quảng bá cho quán của chú. Cuối cùng tôi mới làm phục vụ cho quán hủ tiếu của láng giềng, tội nghiệp họ vì cứ phải chạy bàn vất vả do ko đủ viên chức.

Hơn sáu mươi phần trăm công việc tôi đã làm là miễn phí, nhưng tôi ko hề giàu sở hữu gì cả. Thực sự cuộc sống của tôi luôn nằm ngay mép bờ vực, tức thị thu nhập của tôi chỉ vừa đủ sống và ko bao giờ hơn.

Đó là lí do vì sao tôi sở hữu những ưu tiên khác nhau.

Tôi hiểu vì sao mọi người luôn nỗ lực kiếm nhiều tiền, càng nhiều càng tốt, và hầu hết số tiền là nhằm phục vụ cho những mục tiêu tư nhân của họ. Đó là những thèm muốn khác nhau nhưng đều dựa trên nền tảng của lối tư tưởng xưa cũ: kiếm tiền – tìm nhà – cưới vợ. Nhà đất ở Việt Nam rất đắt so với mức lương trung bình. Tôi ngạc nhiên vì sao nhiều người Việt sở hữu khả năng tìm được nhà tới thế.

Nhu cầu của chúng ta là ít, cơm đủ ăn, áo đủ mặc là cơ bản. Nhưng thèm muốn thì ko bao giờ là đủ. Nhiều người lúc tìm được nhà rồi vẫn thấy cuộc sống của họ thiếu thốn. Đồng hồ đắt tiền, chiếc ví hàng hiệu, xe tương đối,… từng nhu cầu mới tuần tự được gọi tên, và nó chỉ ngừng lại lúc khả năng tài chính ngừng lại.

Tôi là một trong những người may mắn vì chủ nhà rất tốt bụng, cũng quý tôi. Đó là nơi tôi thuê lâu nhất và vẫn đang ở, sở hữu nhẽ tôi sẽ tiếp tục sống như thế trong khoảng thời gian dài và tránh được khỏi cơn sức ép tìm nhà.

Bạn bè vẫn luôn khuyên tôi: “Jesse vẫn nên sở hữu một khoản tiền to dự phòng trong nhà băng, ngộ nhỡ sở hữu chuyện gì xảy ra như bỗng dưng bệnh nặng thì sao?”.

Cũng đúng, bị bệnh là một việc khá đáng sợ. Nhưng vì điều này tôi xoành xoạch chú ý tập thể thao thường xuyên, chọn những thức ăn tốt cho thân thể và quan tâm hơn về sức khỏe.

So với việc này thì những người tập trung vào những tờ giấy lộn mà đặt sức khỏe mình ra rìa còn đáng thương hơn nhiều. Kiếm tiền là một trật tự ko thể vắng sự sở hữu mặt của cortisol (hormone gây stress) – nguyên nhân cốt yếu làm cho chúng ta mau yếu và lão hóa. Nhất là đàn ông ko thể tránh việc đi nhậu, uống rượu với khách hàng. Rất ít đàn ông to tuổi thành công mà ko vác theo dòng bụng bự. đặc thù ở Nhật và Hàn – nơi nhịp sống chạy khá nhanh, số đông người dân làm việc quá sức gây ra thiếu ngủ. Nhịp sinh vật học, hormone bị xáo trộn dẫn tới tỷ lệ trầm cảm và tự tử rất cao ở hai quốc gia này.

Con người thường tập trung cả cuộc thế vào việc kiếm tiền. tới cuối cùng lại tiêu dùng chính tiền đó trang trải viện phí. Và đôi lúc, trong tham vọng vô tận nhằm kiếm tiền cho tư nhân, bạn còn sở hữu thể gây hại cho xã hội.

Với tôi, sống tốt rất quan yếu. sắp đây tôi sở hữu hai thị hiếu mới là Yoga và hài độc thoại “Stand up”. Yoga thì chắc người nào cũng biết rồi. Stand up là lúc một người trình diễn trực tiếp trước những khán giả và kể chuyện cười độc thoại một mình.

Tôi đã và sẽ chọn một cuộc sống vui vẻ và hạnh phúc. Tôi làm thuê việc tôi yêu thích chứ ko phải làm để kiếm tiền. Tôi trợ giúp mọi người xuất phát từ lòng tốt của tôi chứ ko phải mong họ trả công cho tôi.

Tuy nhiên thỉnh thoảng tôi cũng phải chống chọi để sở hữu tiền, vì xã hội này đã được thiết kế như thế. Cứ tới cuối năm tôi phải làm gấp nhiều lần kiếm đủ tiền “tìm visa” để tiếp tục sống ở Việt Nam. Tôi hiểu vì sao phải sở hữu luật như thế. Nhưng một luật quan yếu hơn tất cả, trong ưu tiên của tôi: Sức khỏe là vàng.

Nếu bạn tập trung vào dòng gì, bạn sẽ trở thành nó.

Jesse Peterson
 (Nguyên bản tiếng Việt)

pi network

Để lại bình luận