Kiếm Tiền

‘Nhiều người cày cuốc 30 năm vẫn nghèo vì thích xài sang’

Nếu đột nhiên với một tỷ đồng từ đâu đó rớt trúng đầu, khỏi nghĩ cũng biết họ sẽ xài hết veo trong thời kì ngắn.

(Bài viết Ý Kiến ko nhất thiết trùng với quan niệm VnExpress.net.)

Nhà tôi tương đối khá giả, luôn thuê người giúp việc nhà. Lúc đầu là bao ăn ở, sau này chỉ thuê làm theo công việc (thuê theo giờ họ sẽ cố tình câu giờ, thuê theo công việc thì xong sớm nghỉ sớm, chưa xong thì làm cho xong).

Trong vòng 10 năm chúng tôi thay đổi hơn chục người giúp việc. Họ xài rất hoang toàng. Dầu, gạo, đồ ăn, nước rửa chén, xà bông, bột giặt, nước tẩy sàn nhà hao hụt chóng mặt. Ví dụ như giặt quần áo. Bỏ quần áo vào đầy máy giặt, múc một muỗng bột giặt đổ vào xong nhất nút. Họ múc hai-3 muỗng. Hỏi thì họ bảo càng nhiều xà bông đồ càng sạch. Dặn rồi nhưng đâu vẫn vào đấy.

với người nói họ cố tình phá. Suy nghĩ kỹ tôi thấy ko đúng. Người ta làm việc gì cũng chú trọng tăng kỹ năng, kỹ năng lâu ngày tạo thành thói quen. Đã là thói quen thì dù làm việc ở đâu cũng như nhau – công sở, nhà giàu hay nhà mình đều như nhau. Nếu người ta xài hoang toàng thì đó đã là thói quen của họ. Giúp việc cho nhà với điều kiện, thói quen này được dịp bung ra.

>> Tài sản chục tỷ nhưng ko con để thừa kế

Làm việc cho nhà mình, do gia đạo khó khăn, phải xài đồ hạn chế là do thói quen này bị kìm nén chứ ko phải là tự nguyện tự giác.

Nghèo mà xài sang thì bao giờ mới giàu? Nếu đột nhiên với một tỷ từ đâu đó rớt trúng đầu họ, khỏi nghĩ cũng biết họ sẽ tiêu dùng tiền đó vào việc gì. Phải ăn, phải chơi, phải xài cho bằng người. Rồi họ nhìn lên người giàu ước ao làm sao với tiền như người giàu.

Nói xin lỗi, nếu vì lý do gì đó mà họ với tiền như người giàu thì họ cũng sẽ xài hết vèo trong một thời kì rất ngắn. Người ta giàu là nhờ người ta biết xoay vòng đồng tiền, tức là phải đổ công đổ sức ra kinh doanh đầu tư và đương nhiên cũng phải chịu rủi ro (phải tính toán sói trán để hạn chế những rủi ro đó). Còn người nghèo xài sang thì chỉ biết xài thôi, tiền từ đâu mà với ko quan tâm, cũng ko muốn quan tâm.

Hồi chúng tôi còn nghèo, chúng tôi thường lập sổ tay chi tiêu để kiểm soát những giá bán trong nhà. Thói quen này vẫn tiếp tục lúc chúng tôi khá giả. hiện nay hỏi nhiều cặp vợ chồng trẻ, mười người hết chín trả lời “với nhiêu xài nhiêu, tính toán làm gì cho mệt”.

>> với 600 triệu, nên xây nhà cho thuê hay đầu tư việc khác?

Chuyện nhỏ trong nhà ko tính, chuyện to ngoài đường càng ko. 20-30 năm làm việc, nghèo vẫn hoàn nghèo, rồi phát sinh tâm lý tị tỵ người giàu, ko thèm quan tâm vì sao họ giàu.

Chúng tôi là người làm thuê ăn lương, ko giỏi kinh doanh. ban sơ chúng tôi dự kiến tậu bảo hiểm nhân thọ để về già với chiếc phụ thêm lương hưu mà dưỡng già. Lương trung bình lúc đó vào khoảng 500 nghìn (năm 1990). Bảo hiểm nhân thọ lương hưu với thời kì rất dài, vài chục năm. Hỏi nếu xảy ra tiền trượt giá thì sao? Họ ậm ừ nói đóng nhiêu hưởng nhiêu, lãi suất hai-3 %/năm, thấp xa lãi suất nhà băng. Đợi tới lúc hưu, ko biết khoản tiền bảo hiểm đó với đủ ăn sáng ko nữa.

Bảo hiểm là kinh doanh tài chính, huy động tiền tài người đóng bảo hiểm để kinh doanh chiếc khác với lợi nhuận to. Tức là, anh thay người đóng bảo hiểm kinh doanh đầu tư thì anh phải chịu trách nhiệm về sự trượt giá chứ đâu phải anh thu tiền bảo hiểm rồi bỏ tủ chứa kỹ chờ người nào đó tai nạn thì đem ra bồi thường. Anh ko “bao” được sự trượt giá thì chúng tôi tự đầu tư, tự bảo hiểm cho chúng tôi.

Đi làm thời kì ban sơ lương thấp, người nào cũng như người nào. Người khác phấn đấu tiết kiệm, hạn chế tiêu xài, để dành tiền học thêm trau dồi kỹ năng. Riêng anh, “với nhiêu xài nhiêu”. Kỹ năng tăng lên, họ được nhận công việc khó khăn phức tạp hơn, lương cao hơn. Riêng anh, vẫn công việc đó làm hoài, rồi tị tỵ sao tôi làm 8-10 năm ở tổ chức mà lương vẫn nhiêu đó.

>> Tôi sợ sinh con ra bị ‘đói thời cơ xuất phát’

Lương tăng nhưng người ta vẫn tiết kiệm do thói quen của họ dẫn tới dư tiền, khởi đầu tích tụ vốn. Tích tụ được một khoản kha khá vài trăm triệu, khởi đầu quan tâm người xung quanh làm chiếc gì xem với thời cơ đầu tư nào ko. Chớp được thời cơ đầu tư, tiền đẻ ra tiền nhưng vốn chỉ với nhiêu đó thì lãi cũng chỉ nhiêu đó.

Lại tiếp tục thời kì tích tụ vốn nhưng tốc độ nhanh hơn so với lúc chỉ với lương. Cứ như thế cho tới lúc bạn với vốn vài tỷ, vài chục tỷ, vài trăm tỷ thì đầu đã hai thứ tóc.

Muốn cho tài sản ko bị con chiếc phá banh lúc bạn qua đời thì bạn phải giáo dục con chiếc nghiêm khắc. Biết rằng giáo dục nghiêm khắc sẽ làm cho con chiếc mau to về mặt tư duy, làm mất đi tuổi thơ hồn nhiên vô tư của nó, nhưng ở đời đâu với chiếc gì công bằng, được này phải chịu mất kia, chiếc gì cũng muốn thì chẳng với chiếc gì ra hồn.

>>san sớt bài viết của bạn cho trang Ý kiếntại đây.

Lâm

Nhịn ăn mua nhà để thành người nghèo mãi mãi
Người nghèo và bẫy nô lệ của ngôi nhà

Để lại bình luận