Kiếm Tiền

‘Đạo đức của người với tiền’

Người với tiền với thể với đạo đức hoặc ko, nhưng đạo đức nào dành cho kẻ lười biếng, ko tạo ra trị giá gì cho mình và xã hội?

(Bài viết Ý Kiến ko nhất thiết trùng với ý kiến VnExpress.net.)

Tiếp tục câu chuyện “Dạy con kiếm tiền trước lúc ước mơ“, độc giả Thánh Tuệ phân tích:

Trước hết, hãy tìm hiểu qua một số khái niệm:

một. Tình cảm: là những thái độ thể hiện sự rung cảm ổn định của con người đối với sự vật, hiện tượng với liên quan tới nhu cầu và động cơ của họ.

hai. Đạo đức: được sử dụng từ xa xưa để chỉ một yếu tố trong tính cách và trị giá của mỗi con người. Là hệ thống những quy tắc về chuẩn mực của cùng đồng và xã hội. “Đạo” là con đường, “đức” là tính tốt hoặc những công trạng tạo nên.

3. Nghĩa vụ: là trách nhiệm của tư nhân đối với nhu cầu, lợi ích chung của cùng đồng, xã hội. với hai loại nghĩa vụ cơ bản là nghĩa vụ đạo đức và nghĩa vụ pháp lý.

4. Tiền: là vật ngang giá chung với tính thanh khoản cao nhất sử dụng để trao đổi lấy hàng hóa và nhà sản xuất nhằm thỏa mãn bản thân và mang tính dễ thu nhận (tức thị mọi người đều sẵn sàng chấp nhận sử dụng) và thường được Nhà nước phát hành bảo đảm trị giá bởi những tài sản khác như vàng, kim loại quý, trái phiếu, ngoại tệ hoặc được một thuật toán mã hóa trên một mạng máy tính đảm bảo phát hành như Bitcoin, Ethereum.

Tiền là một chuẩn mực chung để với thể so sánh trị giá của những hàng hóa và nhà sản xuất. Thông qua việc chứng thực những trị giá này dưới dạng của một vật cụ thể (ví dụ như tiền giấy hay tiền kim loại) hay dưới dạng văn bản (dữ liệu được ghi nhớ của một tài khoản) mà hình thành một phương tiện trả tiền được một cùng đồng xác nhận trong một vùng phổ biến nhất định. Theo tôi, với thể bổ sung: “tiền là thước đo công lao động (trị giá lao động)” vì thực chất sản phẩm hàng hóa, nhà sản xuất được tạo ra bằng “sức/công lao động” của con người.

5. ghen tỵ: hay ghen tỵ, đố kỵ là một xúc cảm xảy ra lúc một người thiếu đặc điểm tốt đẹp, thành tích, vật sở hữu của người khác và mong muốn điều đó hoặc mong muốn người khác ko với được điều đó.

Một số người với ý kiến “lúc nghèo, thiếu thốn thì mới với tình thương vì dễ đồng cảm với hoàn cảnh tương tự của bản thân, còn giàu thì chưa chắc”. Tôi cho rằng, lúc nghèo túng, người ta thiếu thốn nên lúc người nào cho gì họ cũng mang “ơn huệ, lòng hàm ơn” ra để trả. Vì muốn mang tiền nong hay công sức ra trả thì lúc này họ ko với. Vì đồng cảm loại nghèo với nhau, sự chênh lêch trị giá của nả của họ ko khác xa nhau, nên họ tiện dụng mang ơn mà ko suy tính. Người nghèo với nhau sẽ thấy được lúc đói ăn người khác cần gì để viện trợ. Địa vị xã hội, tầng lớp lúc này ko khác xa nhau nên ko xuất hiện “ghen tỵ”. Còn lúc giàu, do tầng lớp xã hội khác nhau, của nả cũng khác xa nhau (mất thăng bằng giàu nghèo). Cứ xem lại khái niệm ghen tỵ ở trên sẽ thấy rõ.

Người nghèo thường xem rằng trách nhiệm viện trợ người nghèo thuộc về người giàu, rằng người giàu cần viện trợ họ như một trách nhiệm. lúc bạn làm một lần, hai lần thì người ta còn với thể hàm ơn bạn nhưng lúc bạn làm thường xuyên, đủ nhiều thì họ mặc nhiên bạn phải với nghĩa vụ với họ. lúc đột ngột người giàu ko quan tâm bạn nữa, ko cho bạn lợi ích nữa thì bỗng dưng bạn kết tội người ta là đã đánh cắp đi điều mà họ xứng đáng thừa hưởng, dưới sự tác động của lòng ghen tỵ, điều đó càng trở nên tồi tệ hơn.

Hơn nữa, lúc giàu với thì người giàu sẽ phải bận trăm công việc khác nhau, những mối quan hệ xã hội của họ lúc này cũng mở rộng hơn. ko còn như lúc trước nghèo ko với việc, ko với nhiều mối quan hệ để mà chỉ quanh quẩn với một vài mối quan hệ với người nghèo khác nữa. Điều này làm cho người giàu hơn sẽ bị người nghèo nghi kỵ, ghen tỵ và kết tội là bỏ rơi họ. Người giàu còn phải đổ công sức kiếm ra tiền nên họ sẽ quan tâm nhiều hơn tới mối quan hệ với khách hàng, đối tác làm ăn. Bạn bè là tình cảm nhất thời, láng giềng cũng vậy, trong đời với những mối tình bạn, tình láng giềng ngắn ngủi, cũng với lúc dài lâu. Nhưng vững chắc rằng chúng ta cũng đã quên mất, bỏ lại những tình bạn, tình láng giềng vì công việc, thời kì, địa điểm thay đổi. với người nào dám khẳng định mình giữ tất cả mối quan hệ thân thiết với tất cả những bạn học từ thời phổ thông?

>> Dạy con kiếm tiền trước lúc ước mơ

Cũng với người quan niệm rằng: “lúc người ta càng thiếu thốn vật chất thì thứ làm ý chí sinh tồn mạnh mẽ chính là tình cảm. Còn với tiền mà ko với tình cảm, lúc gặp loại chết đúng là vô nghĩa vì ko thể mang tiền theo mà cũng chẳng cần người nào đưa tiễn”. Tôi cho rằng, như khái niệm ở trên, tình cảm là thể hiện sự “rung cảm” tới nhu cầu hoặc động cơ của người khác. Tức là bạn chỉ với tình cảm với người khác lúc người khác đáp ứng bạn một “nhu cầu” bằng vật chất hoặc ý thức hoặc thực hiện “động cơ” của bạn. Con loại hàm ơn cha mẹ vì đáp ứng nhu cầu “sinh vật học, an toàn, thể hiện bản thân…

với người nói ý chí sinh tồn liên quan tới tình cảm. Tôi lại thấy người ta chết vì tăng xông, vì nhồi máu não do xúc động nhiều hơn. Bệnh tim mạch là bệnh gây chết người hàng đầu toàn cầu, mà nguyên nhân chủ yếu của bệnh tim mạch chính là stress và xúc động, ko kiểm soát được xúc cảm, tình cảm của mình. Nên nhớ, tình cảm và những bài hùng biện với hay tới đâu cũng ko làm người ta no bụng được. Nếu ko tin, bạn hãy thử ban phát tình cảm cho những người đói ăn ơ châu Phi, cho khu vực Mỹ La Tinh đang chìm trong khủng hoảng xem.

Lại với người cho rằng “thay vì chỉ vì biết tiền, nên quan tâm tới trị giá của thế cục. Hãy sống với đạo đức và với trị giá, thế là đủ. Chỉ vài chục năm nữa thôi, đại gia bất động sản, lúc vô thường tới, mới biết đất ko thuộc về mình, mà mình thuộc về đất. Chỉ vài chục năm nữa, thể xác của bạn còn phải buông bỏ, huống hồ là những vật ngoại thân”. Với tôi, tiền nong và tình cảm vốn ko hề đối lập hay xung đột nhau. Bạn với thể tìm thấy ở trên tôi đưa ra một thước đo cho trị giá tiền nong chính là “công sức lao động” của con người. Người với nhiều tiền là người đang sở hữu nhiều “công sức lao động nhất”. với thể do họ tước đoạt của người khác (loại này tôi chưa bàn tới), nhưng nếu do họ tự làm ra, tự kiếm lấy thì một người siêng năng tương tự, với thể tạo ra sinh kế cho mình cho người khác (làm thuê) thì xứng đáng với được lòng tôn trọng và tình cảm.

Người với tiền với thể với đạo đức, với thể ko. Nhưng với đạo đức nào dành cho kẻ “lười biếng” ít tạo ra trị giá nhất cho mình, người khác và cùng đồng ko? Đúng là lúc chết ko thể mang theo tiền, nhưng trị giá của một hàng hóa chỉ tăng lên lúc qua tay một người nào đó nhờ sức lao động của họ mà sản xuất cho hàng háo đó một loạt trị giá mới. Ví dụ: gạo từ người nông dân với trị giá 500 USD/tấn nhưng tới tay người bán hàng cơm thì đã biến đổi từ gạo thành cơm nhờ công sức của họ. Lúc này người bán hàng cơm sống bằng sức lao động của họ và với thể bán với giá một.000 USD/tấn. Vậy cứ xem tiền và cuộc sống bạn với là hàng hóa đi. Vậy lúc đặt nó vào tay bạn, bạn ko thể làm nó tăng thêm trị giá mà còn làm hao hụt thêm, tức là lúc này bạn ko sống nhờ công lao động của mình mà còn ăn mòn công lao động của người khác. Vậy thử hỏi bạn với “đạo đức” lắm chăng?

>> Dạy con kiếm tiền hay ước mơ?

ko người nào mang tiền đi theo cùng loại chết nhưng tiền qua tay bạn đã để lại được gì cho người ở lại mới là điều đang nói. Sự xuất hiện của bạn trên toàn cầu này với trị giá gì ko nằm ở việc bạn đã thay đổi môi trường sống của bạn ra sao chứ ko phải ở việc bạn ra đi như thế nào? Hãy nhớ lại khái niệm đạo đức nêu ra ở trên, bạn ra đi hai bàn trắng tay ko thể thay đổi cuộc sống của bạn, toàn cầu, môi trường của bạn. tới và đi trong khoảnh khắc, ko công, cũng chẳng trạng gì thì tôi hỏi bạn với tự vỗ ngực xưng mình với đạo đức được hay chăng?

Cuối cùng, tiền nong vốn với trị giá của đạo đức, và ko hề xung đột với đạo đức, tình cảm gì cả. Chẳng qua những mối quan hệ xã hội, mối quan tâm của những tư nhân sẽ thay đổi, những đối tượng chúng ta quan tâm sẽ thay đổi lúc điều kiện kinh tế thay đổi. Sẽ với những tư nhân, tổ chức bị chúng ta quên lãng, sẽ với những tư nhân, tổ chức mới được đưa vào danh mục ưu tiên quan tâm của chúng ta tùy tình hình công việc và cuộc sống. Nhưng chỉ với khác ở chỗ những tư nhân, tổ chức, mối quan hệ bị bỏ lại ko chấp nhận được thực tế rằng họ đã ra rìa nên cứ mãi đuổi theo quá khứ và kết tội chúng ta là những kẻ ko với đạo đức, tình cảm vì “bỏ rơi” họ.

Người sống cho hiện tại và tương lai mới với thể thành công, quá khứ chỉ là kỷ niệm đẹp thôi thúc sức mạnh nội tại của chúng ta. Còn kẻ Quan sát quá khứ để “ăn vạ” và cứ luyên tiếc, hối hận mãi thì sẽ mãi chỉ luẩn quẩn trong loại quá khứ đó. Phần to văn hóa, sách báo của chúng ta lại đã đặt sai vị trí của tiền và tình cảm, chúng vốn ko hề đối lập nhau mà đan lồng trong nhau.

>> san sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến tại đây.

Thánh Tuệ

Dạy con kiểu Đông - Tây kết hợp
Trẻ Việt khó phát triển nếu bị ném ra đường như trẻ Tây

Để lại bình luận